thứ 7May19,2012

Back Bạn đang ở trang: Home Cẩm nang Ngày Lễ Tìm hiểu về ngày Lễ Tạ Ơn - ThanksGiving ở Mỹ

Tìm hiểu lịch sử ngày Lễ Giáng Sinh - Lễ Noel kỳ cuối

ngoi-sao-noelỞ bài viết tìm hiểu lịch sử Giáng Sinh kỳ 4, các bạn đã được tìm hiểu về Lịch sử Cây Giáng Sinh, Nguồn gốc ngọn nến thắp cây Giáng sinh, Merry Christmas, Giáng Sinh trắng. Tiếp tục trong kỳ cuối này, các bạn sẽ biết thêm về Điều ước Giáng Sinh của tôi, Món quà Giáng sinh, Noel một mình, 25 ngày Giáng Sinh, Thiên thần ở giữa chúng ta.

 

Điều ước Giáng Sinh của tôi

Năm đó, chúng tôi đón một mùa Giáng Sinh thật buồn khi phát hiện ra nguyên nhân tại sao ông ngoại bệnh nặng. Bác sĩ gọi đến gia đình tôi và báo rằng ông ngoại bị ung thư. Không chỉ vậy, chúng tôi còn biết rằng không thể mừng lễ cùng ông ngoại tại nhà vì ông phải nằm lại bệnh viện để điều trị. Thế là chúng tôi kéo nhau đến bệnh viện thăm ông vào đúng ngày Giáng Sinh, nhưng ông yếu ớt đến nỗi không thể ngồi dậy để cùng vui với chúng tôi được.

cau-nguyen2



Suốt chín tháng tiếp theo, ông ngoại được đưa vào nhiều bệnh viện khác nhau, và được chuyển tới nhiều phòng điều trị khác nhau. Hầu như tôi không thể nhớ nổi những nơi mà ông đã đi qua.

Một ngày nọ, trong lúc đang nằm trên giường bệnh xem tivi, ông ngoại thấy một đoạn phim quảng cáo với con chó Jack Rusell đang bay qua bầu trời, tiếp theo là khẩu hiệu "Cuộc đời là một chuyến du hành - hãy hưởng chuyến đi đó." Ông ngoại mê tít ngay. Khi cậu Shane tới thăm, ông không ngừng bàn tán về "con chó nhỏ xinh xắn trên quảng cáo". Để chiều ý ông, cậu Shane đi tìm tấm hình con chó Jack Rusell giống y hệt con chó trên quảng cáo. Cậu mang nó vào bệnh viện và treo nó trên bức tường trắng trước mặt ông ngoại. Mỗi khi ông ngoại được chuyển sang phòng khác, ông lại cầm tấm hình đi theo.

Tháng Mười Hai, sức khỏe của ông ngoại không tiến triển như bác sĩ mong ước, họ khuyên ông nên đến gặp một bác sĩ đặc biệt ở Dallas. Mọi người đồng ý. Thế là ông ngoại được bay bằng máy bay cứu thương để tới một bệnh viện khác ở Texas.

Một ngày nọ, qua điện thoại, giọng ông trầm trầm nói với chúng tôi:

- Ông muốn nuôi một con chó Jack Rusell. Khi nào ông khỏe hơn, ông sẽ mua ngay một con.

Nghe vậy, chúng tôi biết rằng ý tưởng nuôi một con chó đang động viên ông tiếp tục đấu tranh, và đang cho ông niềm hy vọng.

Nhiều tháng trôi qua, ông ngoại phải chịu đựng thêm hàng chục ca mổ nữa để giúp ông chống lại ung thư. Lúc đó ông vẫn còn yếu lắm, nên tôi tự hỏi không biết ông có thể về nhà mừng Giáng Sinh được không. Tháng Mười Hai tới, mỗi buổi tối, lời cầu nguyện duy nhất của tôi là xin cho ông ngoại được về nhà. Tối nào tôi cũng cầu cho điều ước của tôi thành sự thật.

Rồi, ngay trước ngày Giáng Sinh, các bác sĩ nói ông ngoại có thể về nhà. Có sự giúp đỡ của cậu Shane, ông ngoại có thể ra bệnh viện và bắt đầu chuyến hành trình trở về.

Gia đình tôi rất xúc động khi nhận được tin này. Năm qua đúng là một năm rất khó khăn đối với chúng tôi. Vì ông ngoại sẽ có mặt ở nhà vào đêm trước Giáng Sinh, mọi người đều muốn làm một điều gì thật đặc biệt dành cho ông.

Ngay sau khi cái tên con chó Jack Rusell được nhắc tới, chúng tôi biết đó sẽ là một bất ngờ làm ông ngoại vui sướng. Nó là con chó trên bức tường trắng của bệnh viện mà ông ngoại ngắm suốt ngày. Nó là con chó giúp ông ngoại có được hy vọng sẽ bình phục. Thế là mẹ tôi, các cậu, các dì dò những trang quảng cáo trên báo để tìm kiếm một con chó Jack Rusell chính cống - làm quà cho ông ngoại.

Cuối cùng, ngay trước ngày Giáng Sinh, chúng tôi tìm ra một ngôi nhà có bán giống chó con Jack Rusell. Tôi quan sát bầy chó và chọn một con mà tôi tin rằng nó sẽ làm ông ngoại hài lòng.

Tối hôm sau, khi chúng tôi đang ngồi bên lò sưởi chơi đùa với con chó nhỏ, thì nhận được điện thoại của cậu Shane, báo rằng cậu và ông ngoại đang bị kẹt ở thành phố New York vì một cơn bão tuyết. Họ không thể về nhà vào tối hôm đó được. Tất cả chúng tôi đều thất vọng. Trước khi đi ngủ, tôi cầu nguyện một lần nữa, xin cho ông ngoại về nhà kịp Giáng Sinh. Ông đang ở gần chúng tôi quá mà!

Vào buổi sáng 25 tháng Mười Hai, tôi thức dậy và mở những gói quà nằm nơi gốc cây thông ra xem. Mặc dù chúng là những món quà tôi ưa thích, chúng không thể đền bù cho việc vắng mặt ông ngoại được. Suốt ngày hôm đó, gia đình chúng tôi sốt ruột và lo lắng chờ đợi tin tức của cậu Shane. Cuối cùng, không chịu đựng được nữa, chúng tôi quyết định sang nhà ông ngoại và chờ đợi ở đó. Chúng tôi chơi game, chơi ô chữ, cố gắng vui vẻ cho qua thời gian, nhưng càng về chiều chúng tôi càng cảm thấy buồn nản.

Rồi đột nhiên, có tiếng người bước lên bậc thang trước nhà. Tôi thò đầu ra xem, thấy cậu Shane đang ẵm ông ngoại bước vào nhà. Cậu phải ẵm vì ông yếu quá, đi không nổi sau cuộc hành trình dài đằng đẵng.

Chúng tôi hét toáng lên, reo hò khi hai người đàn ông bước vào bên trong. Cuối cùng thì họ cũng về tới nhà! Bất chợt, tiếng chó con sủa ăng ẳng lấn át cả sự kích động của chúng tôi. Trời, chúng tôi sẽ không bao giờ quên nét mặt của ông ngoại vào lúc đó. Hình như tôi chưa từng nhìn thấy ông toét miệng ra và cười tươi như vậy. Ông đang vui sướng quá mà! Thế là suốt đêm đó, ông ngoại và con chó Tara - tên mới của nó - cứ quấn lấy nhau trên chiếc ghế yêu thích của ông.

Trước khi ngày Giáng Sinh chấm dứt, điều duy nhất tôi mong ước đã trở thành sự thật. Ông ngoại của tôi đã về nhà.

dieu-uoc-small

 

Món quà Giáng Sinh

Qua-Giang-Sinh

Cách đây nhiều năm, có một cô bé mồ côi cha sống với mẹ tại một vùng quê hẻo lánh. Nhà rất nghèo, hai mẹ con phải làm việc quần quật cả ngày mới kiếm đủ ăn.

Cô bé không có bạn bè, không có đồ chơi nhưng cô không bao giờ cảm thấy buồn và cô đơn. Gần nhà cô là một khu rừng, lúc nào cũng tràn ngập tiếng chim hót và những bông hoa rực rỡ.

Vào mùa đông năm đó, mẹ cô bé bị bệnh và không thể làm việc được, cô bé bận rộn cả ngày với việc đan len để sau đó mang ra chợ bán những đôi vớ bằng len, dù rằng ngay chính đôi chân trần của cô luôn tái xanh vì lạnh.

Gần đến ngày Giáng sinh, cô bé nói với mẹ:
- Không biết năm nay ông già Noel có mang quà đến cho con không, nhưng con vẫn đặt đôi giày trong lò sưởi. Chắc ông già Noel không quên con đâu phải không mẹ?
Bà mẹ âu yếm vỗ về:
- Đừng nghĩ đến điều đó trong ngày Giáng sinh năm nay con gái ạ. Chúng ta chỉ cầu mong có đủ thực phẩm để qua mùa đông khắc nghiệt này là quý lắm rồi .

Nhưng cô bé không tin rằng ông già Noel có thể quên cô. Vào buổi tối trước ngày Giáng sinh, cô đặt đôi giày trong lò sưởi và đi ngủ với giấc mơ về ông già Noel. Người mẹ nhìn vào đôi giày của con và buồn rầu khi nghĩ đến sự thất vọng của con gái, nếu buổi sáng hôm sau cô không nhìn thấy một món quà nào trong đó. Năm nay, ngay cả một món quà Giáng sinh nhỏ cho con, bà cũng không lo được.

Buổi sáng hôm sau, cô bé thức dậy sớm và chạy đến nơi cô đặt đôi giày. Đúng như sự mơ ước của cô, đêm qua ông già Noel đã đến và mang cho cô bé một món quà. Đó là một con chim nhỏ bé nằm thiêm thiếp trong chiếc giày, có lẽ vì đói và lạnh. Nó nhìn cô bé với đôi mắt long lanh và kêu lên mừng rỡ khi cô vuốt nhẹ lên bộ lông mềm mại của nó. Cô bé nhảy múa vì vui mừng và ôm chặt con chim nhỏ bé vào ngực mình. Cô chạy đến bên giường, nơi mẹ cô đang nằm và reo lên:
- Hãy nhìn con đây mẹ ơi. Ông già Noel không quên con và đã mang đến cho con món quà ý nghĩa này!

Những ngày sau đó, cô bé săn sóc con chim, sưởi ấm và cho nó ăn. Con chim líu ríu bên cô bé và đậu lên vai cô trong khi cô làm việc. Khi mùa xuân đến, cô bé mở lồng cho con chim bay vào rừng nhưng nó không chịu bay xa, cứ loanh quanh gần nhà cô bé và mỗi buổi sáng, cô bé lại thức giấc bởi tiếng hót líu lo bên ngoài song cửa sổ...

 

Noel một mình

noel-mot-minh

Giáng sinh đang đến gần nhưng bạn chưa biết phải trải qua kỳ nghỉ như thế nào trong tâm trạng một con bé thất tình. Trốn chạy ư? Không thể! Hãy tìm cho mình những niềm vui nho nhỏ để có một Noel ấm áp đầy yêu thương.

Đừng so sánh

Tốt nhất là không nên nghĩ về những Giáng sinh trước, khi bạn còn tay trong tay với một ai đó. Thay vì đắm chìm trong đau khổ, tiếc nuối quá khứ, hãy lập những kế hoạch thú vị cho năm nay.

Nên nhớ rằng chúng ta không thể lấy lại những gì đã mất, cứ hoài niệm về nó sẽ chỉ làm bạn bỏ qua những cơ hội mới mà thôi.

Nghĩ khác - làm khác

Hãy làm một điều gì đó thật khác biệt so với những hoạt động nhàm chán của năm trước. Tự thưởng cho mình một chuyến du lịch hay tụ tập hội bạn thân lại cùng đón ông già Tuyết ở những nơi công cộng. Đó cũng là lúc bạn nhận ra mình đã bị cuốn vào không khí sôi nổi cùng mọi người.

Bên gia đình

Bạn đã tự hỏi mình bao nhiêu mùa Giáng sinh không có mặt ở nhà chưa? Năm nay hãy dành khoảng thời gian đó cùng bố mẹ và cô em gái nhỏ.

Không còn gì hạnh phúc hơn khi cả nhà quây quần bên nhau cùng trang trí nhà cửa và thưởng thức món súp nóng hổi trong giai điệu nhạc du dương. Đừng quên tặng quà mọi người nhé, sẽ tuyệt hơn nữa nếu bạn tự tay đan tặng bố một chiếc khăn len.

Lưu giữ kỷ niệm

Thật thiếu sót nếu không ghi lại những khoảnh khắc ấm áp đó bằng thật nhiều ảnh hay chỉ đơn giản là những dòng nhật ký đầy cảm xúc. Giáng sinh năm sau bạn sẽ nhìn lại quá khứ với một tâm trạng khác hẳn phải không nào.

Một phút cho bản thân

Đêm Noel, hãy dành một khoảnh khắc nhìn lại mình và nhìn ra xung quanh. Bạn sẽ nhận ra rằng mình không hề cô đơn. Bên bạn là gia đình, là bạn bè thân thiết và cả những gương mặt không quen ở khắp nơi bạn qua. Họ chính là những thiên thần nhóm lên ngọn lửa ấm áp trong đêm giá lạnh - Đêm an lành!

 

25 ngày Giáng Sinh

Giáng sinh - một kỳ nghỉ quý báu đầy vui vẻ và hạnh phúc của gia đình nhưng chồng tôi, Shawn lại đang ở Iraq, cách nhà 6 nghìn dặm. Dĩ nhiên, tôi không vui và trái tim buồn bã khi nghĩ đến anh ấy. Sao lại có một lễ Giáng Sinh tồi tệ như năm nay?

Đây là lễ Giáng Sinh đầu tiên chúng tôi ở cách xa nhau kể từ khi làm đám cưới cách đây 6 năm. Và có một vài điều làm cho tôi buồn bã hơn. Đó chính là cô con gái của chúng tôi, Faith, mới 6 tháng tuổi, sinh ra khi bố vẫn đang ở Iraq. Con bé sẽ có lễ Giáng Sinh đầu tiên với mẹ...không có bố. Trái tim tôi đau nhói.

Tôi biết rằng tôi đang quá quan tâm đến điều mà tôi không thể nào thay đổi được. Nếu không có thiên thần bé nhỏ của tôi- Faith- thì nỗi buồn đã làm hỏng mất lễ Giáng Sinh năm nay, và tôi không muốn điều đó xảy ra với chúng tôi. Tôi cho rằng mỗi người xứng đáng nhận được một bữa tiệc bất ngờ và tự mình có thể làm mọi việc trở nên tốt đẹp.

Tôi bắt đầu suy nghĩ : làm thế nào để vui vẻ trong hoàn cảnh bất hạnh này? Làm thế nào tôi có thể mang lại lễ Giáng Sinh vui vẻ cho tất cả chúng tôi? Tôi biết rằng Shawn thật khó để có được tâm trạng tốt khi anh ấy chỉ nhìn thấy toàn sa mạc thay vì nhìn thấy tuyết rơi ở bắc Dakota hoặc cây thông noel. Điều đó làm cho tôi nảy ra một ý tưởng: Tại sao anh ấy lại không thể thấy tuyết, hoặc ít ra là một cây Noel?

Tôi quyết định gửi cho anh ấy gói quà có lời đề tựa là "25 ngày Giáng Sinh". Có 25 món quà, từng món quà gợi nhớ đến những ngày Giáng Sinh tuyệt vời của chúng tôi. Tuy nhiên, có một nguyên tắc nhỏ cho từng gói quà: anh ấy chỉ được mở mỗi ngày một gói cho đến ngày lễ Giáng Sinh. Tôi biết rằng làm như vậy sẽ khó cho Shawn nhưng điều đó sẽ cho anh ấy có hy vọng mỗi ngày. Nghĩ đến những điều đó làm cho tôi thấy hạnh phúc.

Tôi cảm thấy thật vui khi gói những món quà dành cho lễ Giáng Sinh của anh ấy: một món quà có mùi của cây thông để anh ấy ngửi thấy mùi của Giáng Sinh, một cây nến để anh ấy thấy vị của Giáng Sinh, một đĩa CD để anh ấy nghe thấy âm thanh của Giáng Sinh, một vài chiếc hộp để anh ấy thấy tuyết của Giáng Sinh, một ít cacao nóng để anh ấy thưởng thức Giáng Sinh...Ồ, mà có thể anh ấy phải làm lạnh cacao! Và tất nhiên, một cây thông, có treo những chỉ dẫn đường về nhà.

Ngồi gói những món quà làm cho tôi thấy dạt dào cảm xúc cho ngày Giáng Sinh. Khi Shawn nhận được những món quà này, anh ấy sẽ gọi về cảm ơn tôi, tôi sẽ được nghe thấy giọng nói vui vẻ của anh ấy.

Tình yêu thật kỳ diệu, càng xa cách càng thấy sức mạnh của nó.

giangsinh-28-small

 

Thiên thần ở giữa chúng ta

Tôi sinh ra trong một gia đình đông đúc, gồm chín anh chị em, và chúng tôi ai nấy đều có gia đình, có con cái. Vào mỗi tối Giáng Sinh, tất cả gia đình chúng tôi tụ họp ở nhà người chị cả, tặng quà cho nhau, xem bọn trẻ diễn kịch vui về ngày Giáng Sinh, ăn uống, ca hát và đón mừng ông già Nô-en đến thăm.

giang-sinh-am



Vào Giáng Sinh năm 1988, vợ chồng tôi có bốn đứa con. Peter mười một tuổi, Leigh-Ann chín tuổi, Laura sáu tuổi và Matthew hai tuổi. Khi ông già Nô-en tới, Matthew sà vào lòng ông ấy, và suốt buổi tối, nó không nhường chỗ cho ai cả. Tối đó, bất cứ ai chụp hình chung với ông già Nô-en đều phải chụp chung với bé Matthew.

Hầu như không ai trong số chúng tôi biết rằng những tấm hình chụp với ông Nô-en và Matthew sẽ quý giá đến ngần nào. Năm ngày sau Giáng Sinh, bé Matthew dễ thương của chúng tôi chết vì một tai nạn ở nhà. Chúng tôi hoàn toàn tuyệt vọng. May mắn thay, chúng tôi nhận được nhiều sự nâng đỡ - từ gia đình và bạn bè - mới có thể vượt qua đau khổ đó.

Tôi biết năm đầu tiên sau cái chết của người thân là năm khó khăn nhất. Ta phải chịu đựng nhiều điều khi vắng mặt người thân yêu đó. Tôi cũng vậy. Sinh nhật và những ngày lễ đặc biệt trở nên buồn bã thay cho niềm vui. Khi chúng tôi đón mừng Giáng Sinh đầu tiên không có Matthew, tôi cảm thấy khó hòa nhập vào tinh thần ngày lễ. Và rồi, vào ngày 13 tháng Mười Hai, một chuyện kỳ diệu xảy ra, nâng đỡ tinh thần chúng tôi khi chúng tôi nghĩ rằng đó là điều không tưởng.

Chúng tôi vừa dùng xong bữa tối thì tiếng gõ cốc cốc nơi cửa trước. Khi ra mở cửa, chúng tôi không thấy ai. Tuy vậy, trên hàng hiên có một tấm thiệp mừng và một gói quà. Chúng tôi mở thiệp ra đọc, biết rằng người gửi quà muốn ẩn danh và muốn động viên chúng tôi vượt qua giai đoạn khó khăn này.

Trong gói quà là cuộn băng cát sét với những bài hát Giáng Sinh được yêu thích nhất. Cuộn băng được bỏ trong một cây thông Giáng Sinh nhỏ bằng giấy bồi. Tấm thiệp giới thiệu rằng đó là "cây thông giấy", một biến tấu của "cây lê giấy" trong bài hát "Mười Hai Ngày Giáng Sinh".

Chúng tôi nhìn nhau nghĩ: món quà này thật tinh tế, và sự ân cần của "chú lùn nhỏ" khiến tôi vô cùng xúc động. Chúng tôi bỏ băng vào máy cát-sét, và từng bài hát vang lên, tinh thần Giáng Sinh bắt đầu sưởi ấm tâm hồn chúng tôi.

Từ đó, hàng loạt các món quà từ người ẩn danh gửi đến chúng tôi - mỗi ngày một món quà cho đến tản ngày Giáng Sinh. Mỗi món quà đều tuân theo chủ đề "Mười Hai Ngày Giáng Sinh" một cách sáng tạo. Bọn trẻ nhà tôi rất thích món quà "bảy con chim thiên nga đang bơi." Đó là một cái gỗ đựng những cục xà bông có hình dạng thiên nga, cùng với xấp vé vào cửa một hồ bơi địa phương - khiến bọn trẻ có thứ để mong đợi khi những ngày xuân ấm áp đến. Trong món quà "tám cô gái vắt sữa" có tám chai sữa sôcôla được dán những gương mặt bằng giấy, quấn tạp dề và đội mũ. Mỗi ngày là một món quà đặc biệt. Món quà "năm chiếc nhẫn vàng" được gửi đến đúng lúc chúng tôi dọn điểm tâm - đó là năm cái bánh vòng có màu vàng mật lấp lánh với vẻ mời gọi.

Ngày nào chúng tôi cũng nhận được nhiều cú điện thoại của gia đình, của hàng xóm, của bạn bè... hỏi han xem hôm đó chúng tôi nhận được món quà gì. Chúng tôi cùng kinh ngạc, cùng cười khúc khích trước tính sáng tạo và vẻ kỳ diệu mỗi khi nhận món quà ân cần đó. Bị thu hút vào niềm phấn khích và sự tò mò muốn biết món quà cùa ngày hôm sau là gì, hình như chúng tôi đã dần quên đi nỗi buồn đau. Điều mà chú lùn nhỏ đã làm thật là diệu kỳ.

Từ đó, mỗi năm, khi chúng tôi trang trí cho cây thông Giáng Sinh, chúng tôi treo lên đó các món quà đã nhận được, và cùng nghe lại bài hát "Mười Hai Ngày Giáng Sinh". Chúng tôi gởi lời cám ơn "chú lùn nhỏ" - người mà chúng tôi nhận ra đó là Thiên Thần Giáng Sinh của chúng tôi. Chúng tôi không phát hiện được người đó là ai, mặc dù cũng có những nghi vấn. Thật ra chúng tôi thích như vậy hơn. Nó mãi mãi là một điều diệu kỳ - mãi mãi bí ẩn và thiêng liêng như lần Giáng Sinh đầu tiên.

thien-than

Prev Next Page: