Lịch sử ngày Lễ Giáng Sinh - Lễ Noel kỳ 3
- Chi tiết
- Chuyên mục: Ngày Lễ
- Xem: 1564
Trong kỳ 2, chúng ta đã được tìm hiểu về Lịch sử Ông già Noel, Lịch sử và nguồn gốc cây Noel, Bí ẩn về ngôi sao Noel, Vì sao Noel cần có cây thông ?. Tiếp tục trong kỳ 3, chúng ta sẽ tìm hiểu về Quà Giáng Sinh, Quà tặng của Piccola, Truyền thuyết về 3 túi vàng của thánh Ni-cô-la.
Quà Giáng sinh
Một đồng tám mươi bảy xu, đúng như vậy. Hàng ngày, cô cố gắng tiêu thật ít tiền khi đi chợ. Cô đi loanh quanh tìm mua thứ thịt và rau rẻ nhất cho bữa ăn hàng ngày, ngay cả lúc cảm thấy hết sức mệt mỏi cô vẫn cố tìm kiếm.
Tiết kiệm được đồng nào hay đồng đó. Della đếm lại số tiền ít ỏi một lần nữa. Không hề có sự nhằm lẫn, chỉ có một đồng tám mươi bảy xu, và ngày mai sẽ là lễ Giáng sinh. Cô sẽ không thể làm gì hơn, chỉ còn cách ngồi xuống và khóc mà thôi.
Ở đó, trong một căn phòng nhỏ, tồi tàn, cô đang nức nở. Della sống trong căn phòng nhỏ nghèo nàn này với chồng của cô, James Dillingham Young, ở thành phố New York. Họ có một phòng ngủ, một phòng tắm và một nhà bếp.
James Dillingham Young may mắn hơn cô vì anh ấy có việc làm. Tuy vậy đó không phải là một công việc kiếm được nhiều tiền. Tiền thuê căn phòng này chiếm gần hết lương của anh ấy. Della đã cố gắng rất nhiều để tìm một công việc nhưng vận may đã không mỉm cười với cô. Tuy nhiên, cô rất hạnh phúc khi ôm "Jim", James Dillingham Young, trong tay mỗi khi anh trở về.
Della đã ngừng khóc. Cô lau khô mặt rồi đứng nhìn một chú mèo xám trên bức tường đồng màu với nó bên cạnh con đường tối ngoài cửa sổ. Ngày mai là Noel và cô chỉ còn một đồng tám mươi bảy xu để mua cho Jim, Jim của cô, một món quà. Cô muốn mua một món quà thật sự có ý nghĩa, một thứ có thể biểu hiện được tất cả tình yêu cô dành cho anh.
Della chợt xoay người chạy đến bên chiếc gương treo trên tuờng. Mắt cô sáng lên. Cho đến bây giờ, gia đình James Dillingham Young chỉ có hai vật quí giá nhất. Một thứ là chiếc đồng hồ vàng của Jim. Chiếc đồng hồ này trước đây thuộc sở hữu của cha anh ta và trước nữa là ông nội anh ta. Thứ còn lại là mái tóc của Della. Della thả nhanh mái tóc dài óng mượt xuống lưng. Thật tuyệt đẹp, không khác nào như một chiếc áo khoác đang choàng qua người cô. Della cuộn tóc lên lại. Cô đứng lặng đi rồi thút thít một lát.
Della buớc chậm rãi qua các cửa hàng dọc hai bên đường rồi dừng lại trước bảng hiệu "Madame Eloise". Tiếp cô là một phụ nữ mập mạp, bà ta chẳng có một chút vẻ "Eloise" nào cả. Della cất tiếng hỏi: "Bà mua tóc tôi không?" "Tôi chuyên mua tóc mà", bà ta đáp và bảo: "Hãy bỏ nón ra cho tôi xem tóc của cô đi". Suối tóc nâu đẹp tụyệt vời buông xuống. "Hai mươi đồng" bà ta định giá, bàn tay nâng niu mái tóc óng ả. "Hãy cắt nhanh đi! và đưa tiền cho tôi" Della nói.
Hai giờ tiếp theo trôi qua nhanh chóng. Cô tìm mua quà cho Jim trong các cửa hiệu trong niềm vui khôn tả. Cuối cùng cô cũng chọn được một thứ. Đó là một sợi dây đồng hồ bằng vàng. Jim rất quí chiếc đồng hồ của mình nhưng rất tiếc là nó không có dây. Khi Della trông thấy sợi dây này cô biết rằng nó phải là của anh và cô phải mua nó. Cô trả hai mươi mốt đồng để mua và vội vã trở về nhà với tám mươi bảy xu còn lại.
Đến nhà, Della ngắm mái tóc cực ngắn của mình trong gương và nghĩ thầm: "Mình có thể làm gì với nó đây?". Nửa giờ tiếp theo cô nhanh chóng chuẩn bị mọi thứ. Xong Della lại ngắm nghía mình trong gương lần nữa. Tóc của cô bây giờ toàn những sợi quăn quăn khắp đầu. "Chúa ơi, mình trông như một con bé nữ sinh ấy!". Cô tự nhủ: "Jim sẽ nói gì khi thấy mình như thế này?"
Bảy giờ tối, bữa ăn đuợc chuẩn bị gần xong. Della hồi hộp chờ đợi, hy vọng rằng mình vẫn còn xinh đẹp trong mắt Jim. Thế rồi cửa mở, Jim bước vào. Anh ấy trông rất gầy và cần có một cái áo khoác mới. Jim nhìn chằm chằm vào Della. Cô không thể hiểu được anh đang nghĩ gì, cô sợ. Anh ta không giận dữ, cũng chẳng ngạc nhiên. Anh đứng đó, nhìn cô với ánh mắt kỳ lạ.
Della chạy đến bên Jim òa khóc: "Đừng nhìn em như thế, anh yêu. Em bán tóc chỉ để mua cho anh một món quà. Tóc sẽ dài ra mà. Em phải bán nó thôi, Jim à. Hãy nói "giáng sinh vui vẻ", em có một món quà rất hay cho anh này!' "Em đã cắt mất tóc rồi à?" Jim hỏi "Đúng thế, em đã cắt và bán rồi, vì vậy mà anh không còn yêu em nữa ư? em vẫn là em mà!"Della nói.
Jim nhìn quanh rồi hỏi lại như một kẻ ngớ ngẩn: "Em nói là em đã bán tóc à?" "Đúng, em đã nói vậy, vì em yêu anh! Chúng ta có thể ăn tối được chưa, Jim?" Chợt Jim vòng tay ôm lấy Della và rút từ túi áo ra một vật gì đấy đặt lên bàn. Anh nói: "Anh yêu em, Della, dù cho tóc em ngắn hay dài. Hãy mở cái này ra xem, sẽ hiểu tại sao khi nãy anh sững sờ đến vậy". Della xé bỏ lớp giấy bọc ngoài và kêu lên sung suớng, liền sau đó những giọt nước mắt hạnh phúc rơi xuống. Trong đó là một bộ kẹp tóc, những chiếc kẹp dành cho mái tóc óng ả của Della. Cô đã mơ ước có đuợc nó khi trông thấy lần đầu tiên qua cửa kính một gian hàng. Những cái kẹp rất đẹp và rất đắt tiền. Bây giờ chúng đã thuộc về cô nhưng tóc cô thì không còn đủ dài để kẹp nữa! Della nâng niu món quà, mắt tràn đầy hạnh phúc. "Tóc em sẽ chóng dài ra thôi, Jim". Nói xong cô chợt nhớ đến dây đồng hồ vàng định tặng cho Jim và chạy đi lấy. "Đẹp không anh? Em đã tìm kiếm khắp nơi đấy, giờ thì anh sẽ phải thích thú nhìn ngắm nó hàng trăm lần mỗi ngày thôi.
Nhanh lên, đưa nó cho em, Jim, hãy nhìn nó với sợi dây mới này". Nhưng Jim không làm theo lời Della. Anh ngồi xuống vòng tay ra sau đầu mỉm cuời nói: "Della, hãy cất những món quà này đi. Chúng thật đáng yêu. Em biết không, anh đã bán chiếc đồng hồ để mua kẹp cho em. Giờ thì chúng ta có thể bắt đầu bữa tối được rồi em yêu".
Đó là một câu chuyện cảm động về tình yêu của hai bạn trẻ đã hết lòng yêu nhau.
Truyện ngắn của O.Henry
Quà tặng của Piccola
Truyền thuyết về Piccola được lan truyền đi nhiều nước và được dịch sang nhiều ngôn ngữ như Pháp, Đức, Ý và các ngôn ngữ khác. Truyền thống ở các nước này là vào đêm Giáng sinh bọn trẻ thường để những đôi giày của chúng ở cửa để thánh Nicholas bỏ quà vào trong đó.
Ngày xửa ngày xưa, đã lâu lắm rồi, tại một làng quê nghèo nọ có gia đình cô gái Piccola sống sinh sống ở đó. Người dân trong làng nghèo lắm nên họ thường dời làng lên thành phố để làm việc ở nhà máy, hoặc đi ăn xin trên các đường phố. Một số người còn mơ ước được sang Mỹ, nhưng không ai ở cái làng này có tiền cả.
Một trận hạn hán đã tàn phá mùa màng của họ và làm cho cây cối cằn cỗi. Thỉnh thoảng lại có những cuộc chiến tràn qua làng, đôi khi là những cuộc chiến nhỏ, đôi khi là những cuộc chiến lớn. Những tên lính đi qua và cướp bóc của cải của dân làng, chúng lấy đi tất cả thức ăn mà dân làng bấy lâu nay cố gắng giành dụm. Do đó chỉ còn vài gia đình còn sống sót trong đó có gia đình Piccola xinh đẹp.
Căn nhà của gia đình cô bé sắp bị đổ, vả lại nó cũng không có kính ở cửa sổ phòng cô bé. Và trong làng cũng chẳng có nhà nào là có kính ở cửa sổ cả, mà chỉ là những cửa chớp bằng gỗ. Hàng ngày mẹ của Piccola thường lấy bùn và dẻ rách hoặc bất cứ cái gì bà có thể tìm thấy để bịt lại những vết nứt ở trong nhà, để cố gắng làm cho căn nhà trở nên ấm hơn một chút trong mùa đông giá rét. Nhưng ban đêm Piccola thường mở những cánh cửa chớp của cửa sổ gần cái góc ấm cúng của cô trong gác xép của căn nhà, thả hồn vào những ngôi sao và mơ ước sẽ không phải chịu giá lạnh nữa. Tất nhiên là khi bố mẹ cô cảm thấy lạnh vì gió lùa vào thì họ lại đi đến đóng cửa sổ và nhắc nhở cô phải đi ngủ.
Piccola chưa bao giờ được biết đến sự giàu có, thậm chí là một bữa ăn no căng bụng. Nhưng cô vẫn chơi với chúng bạn và quan tâm đến các con vật còn sống sót. Cô đi kiếm cỏ khô ở trên cánh đồng, nhặt nhạnh những ngọn cỏ khô còn sót lại trong nhà kho cho chúng. Dần dần chúng bạn cô cũng bỏ làng ra đi, chỉ còn lại Piccola là đứa trẻ duy nhất ở lại làng này.
Mùa đông đến, gió lạnh thổi qua những con đường vắng tanh. Piccola có thể chạy bất cứ nơi đâu trên đường và hét to tên cô lên, nhưng chẳng ai đáp lại cô cả. Những người dân còn ở lại đều coi cô như con cháu họ, vì cô là đứa trẻ duy nhất còn ở lại. Piccola trở nên hoang dã giữa bầy thú.
Cô dành hầu hết thời gian để chơi với những người bạn không biết nói này, quan tâm chăm sóc chúng khi bố cô đi săn trong rừng, mẹ cô cặm cụi mót những gì còn sót lại ở cánh đồng. Cô mặc tất cả những thứ quần áo mà cô đã tìm thấy sau những ngôi nhà và cuốn lên người những mảnh dẻ rách, đội chiếc mũ đã bị rách nát. Như vậy cô có thể được ủ ấm như một cái bánh mì nướng nhưng trông cô giống như một kẻ ăn mặc rách rưới tả tơi. Cô học cách bẫy và bắt thỏ.
Vào một ngày kia khi Piccola đang tìm kiếm những vết chân thỏ trong tuyết để đặt bẫy thì cô tìm thấy một con chim sẻ gẫy cánh đang nằm trên mặt đất. Cô nâng con sẻ đó lên, đặt nó vào trong mớ quần áo của mình và đem về nhà. Một tháng mùa đông giá lạnh trôi qua.
Cô chăm sóc con chim đó trong ngôi nhà của mình, cho nó ăn những mẩu hạt ngũ cốc ít ỏi của gia đình cô kiếm được. Gia đình cô hiếm khi được no bụng. Khi dân làng biết được tin về con chim của cô thì cứ vài ngày, lại có một người mang đến cho con sẻ của cô mẩu bánh mì hay một nhánh cỏ khô, một ít hạt giống. Con sẻ trở thành người bạn tâm tình của cô. Cô có thể nói chuyện với nó suốt đêm trong cái góc nhỏ bé của mình gần mái nhà, thì thầm vào đôi tai nhỏ xíu của nó, và kể cho nó nghe tất cả những chỗ bí mật ở trong gỗ mà cô biết. Cô làm cho con sẻ một cái giường nhỏ xíu ở trong đôi giầy gỗ của mình và hàng đêm đặt nó vào đó, còn cô thì nằm trên giường cạnh nó.
Đôi khi con sẻ cất tiếng kêu chíp chíp đằng sau lưng cô, giương cặp mắt đen thông minh nhìn cô. Piccola hiểu rằng nó hiểu những gì cô nói, có lẽ nó còn hiểu cô hơn là con cừu, con ngựa què hoặc con gà mái già khi mỗi buổi sáng cô cho chúng ăn. Con chim sẻ đã nhanh chóng bình phục.
Một tuần trước lễ Giáng sinh, vào một ngày nắng đẹp con sẻ nhảy lên ngưỡng cửa sổ và bay đi, nó bay khỏi ngôi nhà về rừng. Piccola nói với bố mẹ là cô không sao, rằng đó là con vật hoang dã, nó phải trở lại với rừng. Nhưng đêm đó, khi mẹ Piccola đóng cửa sổ và giục cô đi ngủ bà nhìn thấy những giọt nước mắt lăn trên má cô con gái của mình. Piccola đã giả vờ ngủ và không trả lời khi mẹ giục đi ngủ.
Tuần đó không ai nhìn thấy Piccola chạy trên đường phố. Cũng không ai nhìn thấy cô từ rừng đi về như thường lệ mang theo con thỏ bẫy được về nhà để cho bữa tối. Cô ở nhà và không ai biết được chuyện gì đã xảy ra.
Trong thời gian đó, bọn trẻ thường đặt những đôi giày của chúng ra để chờ thánh Nicolas đặt quà vào đó. Nhưng rất lâu bọn trẻ của ngôi làng này không nhận được món quà nào cả. Hàng năm bố mẹ của Piccola thường kiếm một chút gì đó làm quà bỏ vào giầy cho cô con gái của mình, khi thì một cái dây ruy- băng, khi thì ba cái cúc màu xanh da trời. Nhưng năm nay lại chẳng có gì cho cô cả. Mẹ cô cảm nhận được nét buồn trên khuôn mặt cô.
Đêm Nô- en đã đến, Piccola cũng để đôi giày của cô ra để chờ thánh Nicolas để quà vào đó. Nhưng dường như thánh Nicolas đã quên hẳn ngôi làng xa xôi hẻo lánh này và quên hẳn cô gái cô đơn này. Đêm đó bố Piccola đã mơ nhưng ông không thể nhớ được những gì diễn ra trong mơ.
Trong mơ ông cảm thấy cái nóng của giữa trưa mùa hè mà chắc hẳn phải hắt vào từ cửa sổ không đóng của Piccola. Mặc dù bị vợ ngăn lại nhưng ông vẫn đi tới phía chiếc thang đi lên gác xép của Piccola, nhẹ nhàng để không đánh thức cô dậy, ông tháo chốt và mở cửa chớp. ánh sáng tràn ngập căn phòng, và ông nghĩ là ông nhìn thấy một vật gì đó bay xuyên qua.
Có lẽ chẳng có gì, ông nghĩ, tự nhiên cảm thấy mệt và ông đã trở lại đi ngủ ngay. Sáng hôm sau Piccola thức giấc và cảm thấy khoan khoái hơn kể từ khi con sẻ bỏ đi. Một ngày nắng đẹp và ấm áp hơn - nhưng liệu đêm hôm qua cô có mở cửa sổ không? Piccola không thể nhớ những gì cô làm tối qua. Cô chỉ nhớ rằng đó là đêm Giáng Sinh và Thánh Nicolas đã không thể đến thăm một làng nghèo xa xôi hẻo lánh, và một đứa trẻ cô đơn như cô, ý nghĩ đầu tiên đã làm cô rất buồn, nằm trên giường nghĩ ngợi, và cô quyết định sẽ xua tan mọi buồn phiền, cô trèo ra khỏi giường, lấy giầy và đi và nhìn vào, kiểm tra kỹ giầy của cô, cô phát hiện thấy có cái gì đó trong giầy của cô, cô nhìn kỹ thì ra đó là con chim sẻ của cô, chắc là nó đã bay qua cửa sổ vào ban đêm, và nó đã nằm vào chỗ trước đây của nó trên giường.
Nó nháy mắt với cô bé và con chim thông minh cất tiếng chíp chíp chào cô. Cô đã đúng - Thánh Nicolas đã không thể đến với ngôi làng nhỏ bé và với cô bé cô đơn được, nhưng người đã không quên cô, người đã gửi con chim sẻ lại cho cô như một món quà Giáng Sinh. Kể từ đó con chim nhỏ không bao giờ rời khỏi cô, nó luôn ở bên cô như một niềm an ủi đối với cô bé nghèo cô đơn Piccola.
Truyền thuyết về ba túi vàng của Thánh Ni-kô-la
Khi Thánh Ni-kô-la còn là Giám mục nhà thờ Myra, tại xứ này có ba trinh nữ xinh đẹp, con gái của một nhà quý tộc. Theo phong tục ở đây nếu các thiếu nữ không có của hồi môn thì không được phép kết hôn. Nhưng vị quý tộc nọ lại rất nghèo không có tài sản gì đáng giá để cho các con làm của hồi môn, vì thế ba thiếu nữ không được phép kết hôn.
Càng ngày người cha càng trở nên nghèo khó hơn và ông không thể mua sắm quần áo ấm cho các con mình, ông cảm thấy vô cùng xấu hổ và buồn phiền khi thấy các con mình khóc vì lạnh và đói.
Một ngày nọ vị thánh Ni-kô-la biết được nỗi buồn phiền của gia đình họ. Đêm hôm đó người mang một túi đầy vàng đến trước cửa nhà người quý tộc nọ và ném túi đó qua cửa sổ vào giường ngủ của các cô gái.
Tiếng rơi của túi vàng làm người cha rất ngạc nhiên, ông liền đi đến chỗ phát ra tiếng kêu và nhìn thấy có một chiếc túi ở trên giường. Ông liền mở ra và vô cùng ngạc nhiên và vui sướng khi thấy đầy vàng ở trong túi.
Ông liền đánh thức các con của mình dậy và ông cho cô con gái lớn của mình gần hết túi vàng để làm của hồi môn, nhờ có túi vàng này cô con gái lớn của ông được phép kết hôn với người mình yêu.
Vài đêm sau thánh Ni-kô-la lại đến nhà người quý tộc nghèo nọ và người lại ném một túi đầy vàng cho gia đình họ, và cũng nhờ có túi vàng này làm của hồi môn mà cô con gái thứ hai của người quý tộc nọ được lấy người cô yêu.
Lúc đó người quý tộc rất băn khoăn không biết ai đã thầm giúp đỡ gia đình ông, vì thế ông rất mong sẽ gặp được ân nhân đã giúp gia đình mình để cảm tạ. Ông mong tìm ra người đã giúp đỡ gia đình ông vì thế ông hàng đêm ông đã thức và chờ bên cửa sổ để đợi ân nhân, và một hôm thánh Ni-Kô-La lại mang túi vàng thứ ba đến cho gia đình quý tộc nọ giúp cho cô út của gia đình có của hồi môn để cô có thể kết hôn.
Khi người vừa tung túi vàng lên để ném qua cửa sổ như mọi lần thì người cha ôm chầm lấy tay người, hôn lên tay người và không cầm được nước mắt thốt lên:
" Ôi Thánh Ni-kô-la tốt bụng! tại sao người lại dấu chúng con?"
Thánh Ni-kô-la ôn tồn nói: "Nó chẳng đáng gì, ta chỉ muốn giúp đỡ các con chiên của ta thôi, hãy đứng lên đi con và con phải hứa với ta một điều".
Nghe thánh Ni-kô-la nói thế người cha đáp lại: " Vâng, con xin hứa sẽ thực hiện mong muốn của người xin người hãy nói".
Thánh Ni-kô-la nhân từ luôn giúp đỡ mọi và chẳng bao giờ đòi hỏi gì cả nói với vị quý tộc nọ: "Ta chỉ cần con không nói cho ai biết điều này là được".
Bài cùng chủ đề
Bài mới
- Tìm hiểu ngày Đại lễ Vu Lan - Báo Hiếu 15/7 Âm Lịch - 13/08/2011 22:08
- Hưởng ứng Giờ Trái Đất Earth Hour 2011 - 25/03/2011 20:52
- Chọn quà gì để tặng "ấy" trong ngày Valentine 14/2 này ? - 10/02/2011 21:54
- Tìm hiểu lịch sử ngày Lễ Giáng Sinh - Lễ Noel kỳ cuối - 14/12/2010 17:33
- Tìm hiểu lịch sử ngày Lễ Giáng Sinh - Lễ Noel kỳ 4 - 14/12/2010 16:06








![Download Audio book Bí mật của sự may mắn [ Sách nói ]](http://preview.shareapic.net/preview6/019278390.jpg)
![Ebook Hạnh phúc ở đâu? [ pdf ]](http://preview.shareapic.net/preview6/018921080.gif)
![Slideshow Powerpoint 40 Expressions of Advice [ pps ]](http://www.longvuit.com/modules/mod_news_pro_gk4/cache/stories.relax.40-expressions-of-Advicensp_119.jpg)
![Ebook Thơ Hàn Mặc Tử [ pdf ]](http://preview.shareapic.net/preview6/018680486.jpg)



![Download Streamline English Directions Ebook + Audio [ 2 CD - mp3 ]](http://preview.shareapic.net/preview6/018445330.jpg)
![CCleaner 2.24.1010 [ update 28-9-2009 ] - Phần mềm quét dọn rác máy tính hỗ trợ Windows 7](http://preview.shareapic.net/preview6/018945108.png)
![Download Audio Ebook Đắc Nhân Tâm - How To Win Friends and Influence People - Bí quyết thành công ! [ prc - mp3 ]](http://preview.shareapic.net/preview6/019198529.png)

![Skype 4.1.0.136 Final Full + Portable Skype 4.1.0.136 [21MB] - Phần mềm Voice Chat phổ biến miễn phí](http://preview.shareapic.net/preview6/018025421.png)

![Download Game đấu thú - Đấu trường đẫm máu Bloody Roar 1 và Bloody Roar 2 [ Bản RIP không cần cài đặt ]](http://www.longvuit.com/modules/mod_news_pro_gk4/cache/stories.games.dau_thu_2nsp_119.jpg)
![Ebook các thí nghiệm Vật lý PTTH [ chm ]](http://preview.shareapic.net/preview6/018680484.jpg)
![Slideshow powerpoint 49 bí quyết sống vui sống khỏe mỗi ngày [ .pps ]](http://www.longvuit.com/modules/mod_news_pro_gk4/cache/stories.relax.Song-vui-song-khoe-LongvuIT.comnsp_119.jpg)



![Sheet note nhạc bài hát Bỗng Dưng Muốn Khóc [ .pdf ]](http://www.longvuit.com/modules/mod_news_pro_gk4/cache/stories.relax.Sheet-music-notensp_119.jpg)

![Download ebook tiểu thuyết Kim Bình Mai trọn bộ [ .prc - .pdf ]](http://www.longvuit.com/modules/mod_news_pro_gk4/cache/stories.story.Kim_Binh_Mainsp_119.jpg)
![Download ebook The Five Love Languages of Teenagers - 5 ngôn ngữ tình yêu dành cho bạn trẻ [ .pdf ]](http://www.longvuit.com/modules/mod_news_pro_gk4/cache/stories.ebooks.5_NgonNguTinhYeu_ChoBanTrensp_119.jpg)

![Sheet note nhạc thiếu nhi: Trời nắng trời mưa [ pps, jpg ]](http://www.longvuit.com/modules/mod_news_pro_gk4/cache/stories.relax.Troi-nang-troi-mua_LongvuIT2nsp_119.jpg)
![Ebook Một số kỹ thuật, mẹo sửa chữa xe máy [ .chm ]](http://preview.shareapic.net/preview6/019995436.jpg)
![Phim Doremon: Nobita và truyền thuyết Thần Rừng - Nobita and the Green Giant Legend [2008] DVDRip Thuyết minh](http://www.longvuit.com/modules/mod_news_pro_gk4/cache/stories.relax.truyen-thuyet-than-rung-2008-LongvuIT.comnsp_119.jpg)



![Slideshow powerpoint Hai con hạc trắng [.pps]](http://www.longvuit.com/modules/mod_news_pro_gk4/cache/stories.relax.Hai_con_hac_trangnsp_119.jpg)









![Bài báo cáo đồ án Tìm hiểu mạng không dây Wireless Network [ doc - ppt]](http://preview.shareapic.net/preview6/019851755.gif)






